Cách tốt nhất để giải tỏa áp lực tâm lý cho phụ nữ là đàn ông thừa nhận cốgắng của họ, động viên, thấu hiểu họ. Đừng tiết kiệm lời khen ngay cả trongnhững chuyện nhỏ nhất như món ăn, mùi thơm, bộ quần áo và mái tóc, phụ nữ cốgắng làm đẹp không phải để tự ngắm.
Cần phải hiểu trong mọi ứng xử, dù là chính khách hay doanh nhân, thì ứng xửvới phụ nữ vẫn là khó nhất, nhưng vì họ trong tầm tay chúng ta nên lại thườngkhiến ta chủ quan nhất. Đàn ông Việt Nam thường ít khen mà hay chê, tâm lý nàycó nguồn gốc quê mùa, hoang sơ, giản đơn của cuộc sống nhỏ hẹp. Hay chê bai làđiều tệ hại nhất, không chỉ đối với phụ nữ mà với mọi công việc khác. Mỗi lờichúng ta chê bai về vợ mình, nghĩa là một bước chúng ta đẩy vợ đến gần ông hàngxóm.
Trở lại chuyện tình cũng vậy, mỗi lời khen, mỗi cử chỉ âu yếm đều góp phầnrút ngắn thời gian để phụ nữ đạt được cảm xúc mạnh mẽ, và tất yếu cũng tiết kiệmrất nhiều sức lực, thậm chí uy tín của đàn ông. Gần hơn là những cử chỉ âu yếm,tác động trực tiếp đến các cơ quan nhạy cảm, về nguyên tắc không chừa một vị trí“then chốt” nào và càng nhiều càng tốt, cho đến khi phụ nữ không thể chịu đựngcảm giác được vuốt ve hơn nữa, họ muốn nhập cuộc càng nhanh càng tốt và như vậylà bạn đã thành công 50%.
Nhập cuộc cũng là một quá trình phức tạp, tùy thuộc vào thói quen của từngngười, quá trình nhập cuộc có thể diễn ra từ từ nhanh dần lên hoặc dồn dập ngaytừ đầu. Lúc này cũng đòi hỏi sự tỉnh táo của đàn ông. Để kiểm soát được cảm xúccủa mình tốt nhất là nhập cuộc từ tốn, phối hợp nhịp nhàng các động tác bêntrong và âu yếm bên ngoài với nhịp điệu nhanh dần cho đến khi bạn cảm nhận đượcnhững dấu hiệu tột đỉnh ở phụ nữ.
Tuy nhiên trên thực tế, vấn đề không phải lúc nào cũng thuận với ý bạn, bởivì việc kiểm soát cảm xúc của đàn ông vào lúc này trở nên rất khó khăn, và khôngkhéo bạn lại thất bại. Một số phụ nữ lại không thích nhập cuộc từ từ, họ chủđộng đẩy nhanh nhịp độ và như vậy càng làm cho bạn khó kiểm soát mình hơn và xácsuất thất bại cũng cao hơn.
Vì vậy, việc áp dụng các biện pháp nín thở, phân tán tập trung cảm xúc như đãnói trong bài trước vào lúc này là rất quan trọng, phải luôn luôn nghĩ rằngchúng ta cần tiết kiệm sức lực cho những lần nhập cuộc khác, đề phòng lần nhậpcuộc đầu tiên phụ nữ vẫn chưa hoàn toàn thích. Và điều này xảy ra như cơm bữa.
Các phương pháp giúp kiểm soát cảm xúc
Để hỗ trợ cho việc kiểm soát cảm xúc của mỗi người, ngoài việc tập khí công,bạn có thể áp dụng thêm các biện pháp hỗ trợ, một trong những biện pháp chủ yếulà làm mất khả năng tập trung cảm xúc tạm thời bằng cách dùng ngón tay ấn vàodáy tai của mình ở phía tiếp xúc với phụ nữ. Làm như vậy thần kinh bạn sẽ bị chiphối vào chỗ ấn đó, đồng thời động tác đó sẽ bịt lỗ tai lại làm cho bạn khôngcòn nghe rõ tiếng "thổn thức" của phụ nữ vốn tạo ra hưng phấn nhanh hơn cho đànông.
Ngoài ra, vào thời điểm căng thẳng, khó kiềm chế, bạn có thể thay đổi tư thếkhác… Việc thay đổi tư thế cũng làm bạn giảm hưng phấn và chỉ sau một hai lầnđổi tư thế, cảm xúc của bạn sẽ ổn định hơn, dễ kiểm soát hơn, cho đến khi bạnthấy có thể kết thúc được thì trở về tư thế truyền thống để kết thúc, vì hầu hếtphụ nữ cũng dễ đạt được "đỉnh" ở tư thế này.
Phụ nữ có vai trò thế nào trong việc này?
Những người phụ nữ thụ động có thể không ảnh hưởng đến đàn ông trẻ, nhưng cóthể làm giảm hưng phấn ở đàn ông đã có tuổi. Vì vậy ngay cả ở giai đoạn dạo đầu,phụ nữ cũng cần có thái độ hưởng ứng, thậm chí âu yếm vuốt ve đàn ông.
Để cho cử chỉ âu yếm không gây tác động ngược, cơ thể của hai người phải thậtsạch sẽ thơm tho, đặc biệt là ở phụ nữ. Mùi vị của phụ nữ là cảm xúc khiến đànông nhớ rất lâu nên để bạn tình luôn hưng phấn với mình cần giữ một cơ thể thơmtho, sạch sẽ.
Ngoài ra, để kéo dài cuộc tình, đàn ông cần phân tán cảm xúc, thì trái lại đểnhanh chóng đạt được cao điểm phụ nữ phải rất tập trung, không suy nghĩ linhtinh và cùng hưởng ứng mọi động thái của đàn ông. Một số phụ nữ thích được nhậpcuộc dồn dập cũng phải chú ý kiềm chế, nếu dồn dập quá, đàn ông không thể kiểmsoát được cảm xúc và rất dễ “hỏng việc”.
Vì vậy duy trì nhịp độ, duy trì cảm xúc là điều rất quan trọng, cần phải rènluyện thành thói quen. Những phụ nữ có khả năng tập trung cao, biết duy trì cảmxúc có thể đạt được cao điểm trong mọi tư thế và đó là những người tình lý tưởngcủa đàn ông, tất nhiên còn phụ thuộc vào tình cảm, tâm trạng nhưng cũng cần phảirèn luyện. Muốn vậy phải gác bỏ mọi mặc cảm, thật thoải mái hiến dâng và hưởngthụ, phải trở về bản năng gốc đáng yêu của hai chữ “đàn bà”.
Mọi cái đều phải kết thúc, cuộc tình cũng vậy, phụ nữ thường có dư âm kéo dàihơn nhiều so với đàn ông, họ vẫn thích được âu yếm nhẹ nhàng để gặm nhấm cảmgiác hạnh phúc, cho đến khi buồn ngủ. Trái lại đàn ông khi kết thúc cũng là lúccảm thấy mỏi mệt, buồn ngủ, hoặc không muốn gần người tình thêm nữa, nhiều phụnữ đánh giá rất thấp cử chỉ này của đàn ông. Vì vậy đàn ông cũng cần cố gắng âuyếm họ thêm một chút, nói thêm vài lời yêu, thậm chí lấy cho họ một cốc nướctrước khi rơi vào địa đàng.
(Theo HOM/DV)
" alt=""/>'Lên đỉnh' cùng nhauChị H và con gái chung với anh T
Chết lặng trước thái độ lạnh nhạt của người yêu, lại biết tin người yêu sắp đi du học nên H hoang mang vô cùng. Cũng may là H mang thai vào mùa đông nên dù cái thai ngày càng lớn nhưng những người xung quanh không phát hiện. H cũng giấu nhẹm chuyện mang thai với bố mẹ ở quê.
Không nỡ dứt bỏ đứa con đã thành hình trong bụng, vừa thi hết học kỳ năm đó, H vào nhà hộ sinh B để sinh em bé. Chị giấu tên thật của mình, lấy tên là Th. Đứa trẻ sinh ra nặng 3kg. H tự nhủ, mình không được nhìn con, không được cho con bú, không được có hành động nào quyến luyến con, dù chị đang đau từng khúc ruột. Trong đêm đầu tiên, khi nằm cạnh con và nghe bé thở nhẹ nhàng, H đã nghĩ đến chuyện đưa con về nhà nuôi.
Nhưng nghĩ đến chuyện bản thân đang là sinh viên, vẫn sống dựa vào tiền chu cấp của bố mẹ nên H nén lại tất cả. Vừa lo mẹ cha đã quá vất vả, lại vừa sợ bạn bè người thân chê cười, nên trong đêm trời giá rét, H đã bồng bột bỏ trốn khỏi nhà hộ sinh. Trước khi đi, H để lại một lá thư nhờ các bác sĩ trong nhà hộ sinh gửi bé làm con nuôi.
Giây phút xa con, H đau đớn hôn lên má con với niềm hi vọng đứa trẻ sẽ nhận được một mái ấm tốt hơn khi ở với mẹ.Thời gian thấm thoát thoi đưa, cũng tới ngày H ra trường và bắt đầu tự lập cho cuộc sống của mình. H kết hôn với anh Lê Thanh T - người đàn ông hơn chị 5 tuổi, là một kiến trúc sư và đã có công ty riêng. Hạnh phúc tưởng như tràn trề khi H có thai, nhưng chị lại hồi tưởng về những ngày đen tối của thời sinh viên ấy.
Từ hôm đó, nỗi nhớ con vốn vẫn quay quắt lại khiến chị quặn thắt. Nhiều đêm nằm cạnh chồng, H lại giật mình thảng thốt gọi con rồi khóc lóc. Anh T lúc đó cũng chỉ biết tình yêu sinh viên đã khiến vợ đau khổ nhiều, nhưng cũng không ngờ chuyện trước khi có con với anh, H đã từng làm mẹ.
Mỗi lần đi qua nơi mình đã bỏ rơi con, H lại trào nước mắt và chạy đi thật nhanh. Những cảm giác tội lỗi trong quá khứ cứ ùa về trong cô. Cuối cùng, không thể dối lòng mình và cũng không thể giấu giếm được mãi, H đã kể mọi chuyện với chồng. Cứ nghĩ mình sẽ nhận được cái tát trời giáng trong đêm đó, nhưng dường như trước đó anh T đã lờ mờ hiểu ra chuyện gì, nên khi thấy H khóc òa như một đứa trẻ, kể lại nỗi đau trong quá khứ, anh im lặng một lúc rồi ôm vợ vào lòng dỗ dành.
Cái đêm H quyết định nói hết sự thật với chồng cũng là thời khắc chị thấy hạnh phúc nhất cuộc đời. Tuy đau đớn nhưng chị hiểu rằng đã có anh bên cạnh và chia sẻ với chị mọi điều trong quá khứ.
Nghe chồng nói sẽ cùng mình tìm lại con, H như mở được tấm lòng. Từ khi lặp lại cảm giác được làm mẹ, mỗi khi đi làm về, chị lại ghé qua nhà hộ sinh B để tìm kiếm thông tin về đứa con, nhưng mọi thứ dường như vẫn mờ mịt. Mỗi lần chăm chút cho đứa con thứ hai, chị lại sụt sùi vì nhớ thương cho đứa trẻ năm nào. Chị không biết con mình giờ ra sao và đang ở đâu.Một hôm, H đến nhà hộ sinh B và thấy chồng đi từ trong nhà hộ sinh ra.
Chị hoài nghi: “Phải chăng lại gặp một gã Sở Khanh nữa? Đàn ông vào nhà hộ sinh thì chỉ có dẫn người yêu đi phá thai hoặc thăm bà đẻ. Nhất là, bộ dạng lén lút của anh T thì rất đáng nghi”. Khi chị vào phòng hành chính, cô nhân viên nở nụ cười tươi và nói: “Chúc mừng chị, đã tìm thấy địa chỉ cháu bé con chị đang ở. Địa chỉ đây, chị cầm đi”. Mắt H nhòa đi, chị không tin vào sự thật.
Con gái chị đang ở trung tâm chăm sóc trẻ mồ côi cách nhà chị chỉ 30 km. Điều làm chị ngỡ ngàng hơn là người tìm ra đứa trẻ chính là người đàn ông vừa đi ra từ nhà hộ sinh - chồng chị. Cầm địa chỉ trên tay, nước mắt chị lăn dài, chị đã hiểu lầm anh. Chị chạy thẳng xe về nhà gặp chồng.Hóa ra, từ ngày chị H ở cữ, anh T đã âm thầm đi tìm con gái cho vợ. T thường đến nơi H đã sinh con và hỏi cặn kẽ về những ca sinh trong tháng cùng với H.
Anh hỏi về những đứa trẻ bị bỏ lại ở nhà hộ sinh. Tuy nhiên, trong mọi trường hợp, không có sản phụ nào tên là H. Tháng đó, theo sổ sách ghi lại có ba ca xin bệnh viện giới thiệu cho làm con nuôi và không ai có tên giống vợ anh. Điều ấy khiến việc tìm kiếm càng khó hơn.
Anh T xin lại 3 địa chỉ của cả 3 đứa trẻ để đi thăm chúng. Anh lần lượt đến các địa chỉ được cung cấp. Tại một trại trẻ mồ côi nằm ở ngoại thành Hà Nội, anh gặp một đứa trẻ được giới thiệu là từ nhà hộ sinh chuyển đến. Nhìn đứa trẻ có tên Đông (vì sinh vào mùa đông), anh thấy rất gần gũi.
Đứa trẻ cũng có nét giống với H. Anh liền lấy mẫu tóc của cháu và mang về nhà. Ngay hôm sau, anh mang mẫu tóc của H và đứa trẻ đến một trung tâm xét nghiệm AND. Một tuần sau, kết quả họ là mẹ con ruột. Anh T mừng như muốn khóc. Tim anh đập mạnh như chưa bao giờ hồi hộp đến vậy. Là máu mủ ruột già, anh muốn báo cho vợ để chị mừng, nhưng sợ chị buồn nên anh mang địa chỉ đến nhà hộ sinh, nếu vợ anh đến tìm, thì nhờ họ chuyển thông tin tới chị.
Nghe hành trình tìm lại con của chồng, chị H bật khóc. Ngay hôm sau, anh chị lên trại trẻ mồ côi đón con gái về. Anh chị được khuyến cáo nên xét nghiệm lại ADN và lần này họ đưa con đến Trung tâm công nghệ di truyền và phân tích AND Hà Nội. Ngày đến nhận kết quả, cả gia đình đều hồi hộp chờ đón điều hạnh phúc. Khi Giám đốc trung tâm mang bảng kết quả ra đọc cho cả nhà nghe, H và chồng ôm chặt con rồi khóc.
Đứa con H tìm kiếm bao năm nay đã trở về với chị. Kể lại chuyện, chị H lại bật khóc như đứa trẻ: “Cuộc đời tôi như vậy là quá hạnh phúc rồi. Tôi không nghĩ mình lại có diễm phúc gặp được người như anh. Nếu không có anh, cuộc sống của tôi chắc sẽ mãi như dưới địa ngục”.
Nhìn gia đình chị H vỡ òa trong hạnh phúc, bà Nguyễn Thị Nga - Giám đốc Trung tâm công nghệ di truyền và phân tích AND Hà Nội xúc động: “Cuộc sống quả là có phép màu nhiệm. Người với người sống để yêu nhau, tôi đã thấy được điều này rõ ràng nhất qua câu chuyện gia đình anh T - chị H.
Chứng kiến rất nhiều mảnh đời xoay quanh câu chuyện ADN, nhưng chưa khi nào tôi gặp một câu chuyện nhân văn như thế. Mong cho gia đình anh chị sẽ mãi hạnh phúc”.Cái Tết vừa qua, trong một con ngõ nhỏ tại đường Lương Thế Vinh, quận Thanh Xuân, TP.Hà Nội, gia đình anh T có thêm thành viên mới.
Câu chuyện quá khứ của H chỉ có hai vợ chồng biết. Vợ chồng anh nói với họ hàng là nhận con nuôi để tránh sứt mẻ tình cảm gia đình, nhưng trong thâm tâm anh coi đứa bé là khúc ruột già. Anh T vẫn yêu thương vợ và hai con mà không hề có sự phân biệt nào khác. Cuộc sống đúng là có nhiều phép màu nhiệm mà phép màu nhiệm nhất chính là bắt nguồn từ lòng vị tha của con người.
Nghĩ đến chuyện bản thân đang là sinh viên, vẫn sống dựa vào tiền chu cấp của bố mẹ, vừa lo mẹ cha đã quá vất vả, lại vừa sợ bạn bè người thân chê cười, nên trong đêm trời giá rét, người đàn bà đã bồng bột bỏ trốn khỏi nhà hộ sinh…
Theo Lao động
" alt=""/>Chồng lặn lội tìm đứa con riêng bị bỏ rơi từ 8 năm trước của... vợ